Bài Thơ Cửa Gió Tùng Chinh

     
*

Tìm cùng viết lại đến đúng những tên riêng tất cả trong đoạn thơ sau:

Cửa gió Tùng Chinh

Đường tuần tra lên chóp nhì ngàn

Gió vù vù quất ngang cành bứa

Trông xa xa nhập nhòe ánh lửa

Vật vờ đầu súng sương sa.

Bạn đang xem: Bài thơ cửa gió tùng chinh

Cửa gió này người xưa gọi bổ ba

Cắt nhỏ suối nhì chiều dưng lũ

Nơi gió Tùng Chinh, Pù mo, pù xai hội tụ

Chắn lối mòn lên đỉnh Tùng Chinh.

Theo ĐÀO NGUYÊN BẢO


*

*


mn giúp e nha ai nhanh nhất e tick chotìm từ riêng rẽ trong đoạn thơ bị viết sai và viết lại vào vở mang đến đúng cửa ngõ gió Tùng ChinhĐường tuần tra lên chóp nhì ngànGió vù vù quất ngang cành bứatrông xa xa nhập nhòe ánh lửaVật vờ đầu núi sương sa. cửa gió này người xưa gọi ngã baCắt bé suối nhị chiều dưng lũNơi gió Tùng Chình,Pù Mo,pù xai hội tụChắn lối mòn tột đỉnh Tùng Chinh

mn giúp e nha ai nhanh nhất e tick cho

tìm từ riêng trong đoạn thơ bị viết sai và viết lại vào vở cho đúng

cửa ngõ gió Tùng Chinh

Đường tuần tra lên chóp hai ngàn

Gió vù vù quất ngang cành bứa

trông xa xa nhập nhòe ánh lửa

Vật vờ đầu núi sương sa.

Xem thêm: Thế Nào Là Oxit Axit Là Gì Hóa 8? Các Dạng Bài Tập Và Lời Giải Hay

 

cửa gió này người xưa gọi bửa ba

Cắt bé suối nhì chiều dâng lũ

Nơi gió Tùng Chình,Pù Mo,pù xai hội tụ

Chắn lối mòn lên đỉnh Tùng Chinh


Trong đoạn thơ sau có những tên riêng bị viết sai.Hãy gạch ốp chân dưới đông đảo từ viết sai tên riêng biệt đó:Đường tuần tra lên chóp Hai ngàn Gió vù vù quất ngang cành bứa Trông xa nhập nhòe ánh lửaVật vờ đầu súng sương sa Cửa gió này người xưa gọi Ngã tía Cắt bé suối nhì chiều lũ dâng Nơi gió Tùng Chinh, Pù mo, Pù xai hội tụ Chắn lối mòn trên đỉnh Tùng Chinh. ~ Help me please ~

Trong đoạn thơ sau bao gồm tên riêng bị viết sai.

Hãy gạch ốp chân dưới đều từ viết không đúng tên riêng biệt đó:

Đường tuần tra lên chóp Hai ngàn 

Gió vù vù quất ngang cành bứa 

Trông xa nhập nhòe ánh lửa

Vật vờ đầu súng sương sa 

Cửa gió này tín đồ xưa gọi Ngã ba

Cắt nhỏ suối nhì chiều đồng chí dâng 

Nơi gió Tùng Chinh, Pù mo, Pù xai hội tụ 

Chắn lối mòn bên trên đỉnh Tùng Chinh. 

~ Help me please ~


TIẾNG HÁT MÙA GẶT (Nguyễn Duy)Đồng chiêm phả nắng và nóng lên khôngCánh cò dẫn gió qua thung lúa vàng Gió nâng giờ đồng hồ hát chói changLong lanh lưỡi hái liếm ngang chân trờiTay nhè vơi chút fan ơiTrông song hạt rụng phân tử rơi xót lòngDễ rơi là hạt đầu bôngCông một nén, của một đồng là đâyMảnh sảnh trăng lúa chất đầyVàng tuôn trong tiếng vật dụng quay xập xìnhRơm vò từng búi rối tinhThân rơm rách rưới để phân tử lành lúa ơiNắng non mầm mục mất thôiVì đời lúa này mà phơi mang lại giònNắng già hạt gạo thêm ngonBưn...

Xem thêm: Viết 1 Đoạn Văn Có Sử Dụng Quan Hệ Từ, Viết Đoạn Văn Có Sử Dụng Quan Hệ Từ


TIẾNG HÁT MÙA GẶT (Nguyễn Duy)Đồng chiêm phả nắng nóng lên khôngCánh cò dẫn gió qua thung lúa vàng Gió nâng giờ đồng hồ hát chói changLong lanh lưỡi hái liếm ngang chân trờiTay nhè vơi chút bạn ơiTrông đôi hạt rụng phân tử rơi xót lòngDễ rơi là hạt đầu bôngCông một nén, của một đồng là đâyMảnh sân trăng lúa chất đầyVàng tuôn trong tiếng thứ quay xập xìnhRơm vò từng búi rối tinhThân rơm rách rưới để hạt lành lúa ơiNắng non mầm mục mất thôiVì đời lúa đó mà phơi đến giònNắng già phân tử gạo thêm ngonBưng lưng cơm trắng nắng còn thơm thoCám ơn cơn gió vô tưQuạt đi vù vù rác rến rưởi vương vãi rơiHạt nào lép cứ bay thôiGió lên đến lúa sáng sủa ngời khía cạnh gương!Trong bài bác thơ có lộ diện một câu tục ngữ. Hãy ghi ra câu đó
TRIỀN ĐÊ TUỔI THƠ Tuổi thơ tôi với bé đê sông Hồng nối sát như hình cùng với bóng, tựa nhì người bạn bè thiết suốt cả ngày quấn quýt mặt nhau. Tự lúc lẫm chẫm biết đi, chị em đã dắt tôi men theo bờ cỏ chân đê. Nhỏ đê thân thuộc sẽ nâng bước, dìu dắt cùng tôi luyện mang lại những bước chân của tôi ngày một chắc chắn rằng để trường đoản cú tin lớn lên, từ bỏ tin lao vào đời. Chẳng riêng rẽ gì tôi, mà phần nhiều những đứa nhỏ dại sinh ra nghỉ ngơi trong làng rất nhiều coi bé đê là bạn. Bọn chúng cũng nô đùa, chơi trò đuổi bắt, đùa ô nạp năng lượng quan bên trên đê từng kh...

TRIỀN ĐÊ TUỔI THƠ Tuổi thơ tôi với nhỏ đê sông Hồng nối sát như hình cùng với bóng, tựa hai người bạn thân thiết cả ngày quấn quýt mặt nhau. Trường đoản cú lúc chập chững biết đi, mẹ đã dắt tôi men theo bờ cỏ chân đê. Con đê thân thuộc vẫn nâng bước, dìu dắt và tôi luyện mang lại những bước chân của tôi ngày một chắc chắn là để trường đoản cú tin lớn lên, từ bỏ tin phi vào đời. Chẳng riêng rẽ gì tôi, mà đa số những đứa nhỏ tuổi sinh ra nghỉ ngơi trong làng phần đông coi bé đê là bạn. Chúng cũng nô đùa, nghịch trò đuổi bắt, nghịch ô ăn uống quan trên đê mỗi khi phụ huynh vắng đơn vị ra đồng, ra bãi làm việc. Tuổi học trò, sáng sủa cắp sách tới trường, chiều về cả hội lại lùa toàn bộ trâu, trườn lên đê cho cái đó gặm cỏ với tha hồ vui chơi đợi lúc hoàng hôn xuống quay trở lại làng. Phần đông đêm trăng thanh gió non lên đê trải chiếu ở đếm sao trời mới tuyệt và thú làm cho sao. Tôi nhớ tốt nhất là mọi đêm trung thu, bạn lớn trong làng tổ chức triển khai bày cỗ đến thiếu nhi trên mặt đê khôn cùng vúi và không khí của tiệc tùng trẻ em kéo dãn tưởng như bất tận… Năm mon qua đi, đông đảo lối mòn chạy xéo quanh co từ chân lên đến mức mặt đê đang in vệt biết bao bàn chân của các thế hệ nhanh chóng hôm đi, về. Đời người người nào cũng có nhiều đổi thay qua thời gian, song con đê vẫn gần như là nguyên vẹn, vẫn sừng sững chở che bao bọc lấy dân thôn tôi tương tự như cả một vùng rộng lớn. Hồ hết trận bè lũ lớn đỏ ngầu phù sa hung dữ, con đê lại gồng bản thân lên để không chỉ đảm bảo tính mạng con người, gia súc mà lại còn đảm bảo an toàn cả mùa màng… …Xa quê cả bao năm trời, mùa vây cánh này tôi mới quay lại quê hương, quay lại làng quê đã hiện ra và nuôi tôi khôn lớn. Nhỏ đê vẫn đấy, greed color của cỏ quyến rũ vẫn đấy. Tôi tần ngần dạo bước gót bên trên chiều nhiều năm của bé đê chạy suốt từ điếm canh đê này cho tới điếm canh đê kia cùng mường tượng nhớ về các kỉ niệm của một thời xa xăm… (Theo Nguyễn Hoàng Đại) TRIỀN ĐÊ TUỔI THƠ Tuổi thơ tôi với bé đê sông Hồng nối sát như hình với bóng, tựa hai người bạn thân thiết xuyên suốt ngày quấn quýt mặt nhau. Từ bỏ lúc chập chững biết đi, người mẹ đã dắt tôi men theo bờ cỏ chân đê. Con đê thân thuộc sẽ nâng bước, dìu dắt với tôi luyện cho những bước đi của tôi ngày một chắc hẳn rằng để từ tin khủng lên, trường đoản cú tin bước vào đời. Chẳng riêng gì tôi, mà phần lớn những đứa nhỏ tuổi sinh ra sinh hoạt trong làng mọi coi nhỏ đê là bạn. Chúng cũng nô đùa, chơi trò đuổi bắt, chơi ô ăn quan trên đê mỗi khi bố mẹ vắng công ty ra đồng, ra kho bãi làm việc. Tuổi học tập trò, sáng cắp sách cho tới trường, chiều về cả hội lại lùa toàn bộ trâu, trườn lên đê cho chúng gặm cỏ cùng tha hồ vui chơi và giải trí đợi khi hoàng hôn xuống quay trở lại làng. Những đêm trăng thanh gió mát lên đê trải chiếu nằm đếm sao trời mới tuyệt cùng thú làm cho sao. Tôi nhớ tốt nhất là phần đa đêm trung thu, tín đồ lớn vào làng tổ chức triển khai bày cỗ đến thiếu nhi cùng bề mặt đê siêu vúi cùng không khí của lễ hội trẻ em kéo dãn tưởng như bất tận… Năm mon qua đi, hầu như lối mòn chạy xéo quanh co từ chân lên tới mặt đê đang in dấu biết bao bàn chân của các thế hệ mau chóng hôm đi, về. Đời người người nào cũng có nhiều thay đổi qua thời gian, song con đê vẫn gần như là nguyên vẹn, vẫn lừng lững chở che ôm siết lấy dân xã tôi cũng như cả một vùng rộng lớn. Phần lớn trận anh em lớn đỏ ngầu phù sa hung dữ, bé đê lại gồng mình lên để không chỉ bảo đảm an toàn tính mạng con người, gia súc mà còn bảo đảm an toàn cả mùa màng… …Xa quê cả bao năm trời, mùa số đông này tôi mới quay trở về quê hương, trở lại làng quê đã sinh ra và nuôi tôi khôn lớn. Nhỏ đê vẫn đấy, màu xanh lá cây của cỏ mềm mại vẫn đấy. Tôi tần ngần dạo bước gót trên chiều dài của bé đê chạy suốt từ điếm canh đê này tới điếm canh đê kia với mường tượng nhớ về gần như kỉ niệm của 1 thời xa xăm… (Theo Nguyễn Hoàng Đại)