ĐÓNG VAI TRƯƠNG SINH KỂ LẠI CHUYỆN NGƯỜI CON GÁI NAM XƯƠNG TỪ ĐẦU ĐẾN TRÓT ĐÃ QUA RỒI

     

Tôi ra đời trong một mái ấm gia đình khá trả ở phái nam Xương. Vừa tới tuổi 20 thì được phụ huynh cưới vợ cho. Vk tôi là Vũ Thị Thiết, dung mạo đoan trang, tính nết hiền khô lành, siêng chỉ.

Bạn đang xem: đóng vai trương sinh kể lại chuyện người con gái nam xương từ đầu đến trót đã qua rồi

Chúng tôi sinh sống với nhau hòa thuận, niềm hạnh phúc và cùng háo hức mong chờ đứa con đầu lòng sắp ra đời. Bất ngờ, chiến tranh bùng nổ, loàn lạc xảy ra khắp chốn. Cảm nhận lệnh sung vào lính, tôi đành phân chia tay mẹ già, bà xã trẻ bỏ trên đường ra trận.


Lúc tiễn đưa, bà mẹ già cố kỉnh chặt tay tôi, bùi ngùi khuyên:

– con ráng giữ lại mình khu vực mũi tên hòn đạn, gặp mặt khó yêu cầu lui, lường sức nhưng mà tiến, không nên tham miếng mồi thơm để lỡ mắc vào cạm bẫy. Quan liêu cao tước béo nhường cho những người ta. Gồm như thế, mẹ ở nhà mới khỏi lo ngại vì bé được.

Xem thêm: How To Introduce And Describe Your Favorite Teacher 2020, Who Is Your Favourite Teacher And Why

Tôi quỳ xuống vâng lời mẹ dạy. Vợ tôi rót chén bát rượu đầy nâng bằng hai tay đưa đến tôi với nói rằng:

– con trai ra đi chuyến này, thiếp chẳng dám ý muốn chàng được đeo ân phong hầu, khoác áo gấm quay trở lại quê cũ. Chỉ xin ngày về có theo nhì chữ bình yên, ráng là đủ. Chỉ e việc quân khó khăn liệu, cầm giặc khôn lường. Giặc cuồng còn lẩn lút, quân triều còn gian lao. Rồi gắng chẻ tre chưa có, cơ mà mùa dưa chín thừa kì, khiến cho thiếp băn khoăn, người mẹ hiền lo lắng. Chú ý trăng soi thành cũ, lại sửa biên soạn áo lạnh lẽo gửi người ải xa, trông liễu rủ kho bãi hoang, lại thổn thức trọng tâm tình, thương fan đất thú. Cho dù thư tín gồm nghìn hàng, cũng sợ không tồn tại cánh hồng cất cánh bổng.

Xem thêm: In What Aspects Is English More Difficult To Learn Than French? ?

*

Nàng kể tới đây, mọi bạn đều ứa nước mắt. Rồi tiệc tiễn vừa tàn, tôi hoàn thành áo lên đường. Rất nhiều vật bao quanh vẫn như cũ, tuy vậy lòng tôi sẽ bùi ngùi bởi vì cảnh sinh li và tình ái ngàn dặm quan san cách trở.Tôi đi được một tuần lễ thì vk tôi sinh bé trai. Phụ nữ đặt thương hiệu cho bé là Đản. Gồm đứa bé, góc cửa cũng bớt phần hiu quạnh. Ngày hôm qua tháng lại, thoắt vẫn nửa năm. Bà bầu già nhớ thương, băn khoăn lo lắng cho tôi mang lại nỗi lâm bệnh nặng. Biết ko sống được, bà nói với vợ tôi rằng:


– Ngắn dài tất cả số, tươi héo vị trời. Mẹ chưa phải là không muốn đợi ck con trở về. Tuy vậy lòng tham vô cùng mà vận trời cực nhọc tránh. Nước hết, chuông rền, số thuộc khí kiệt. Một lớp thân tàn, nguy vào sớm tối, việc sống chết không ngoài phiền mang lại con. Ck con chỗ xa xôi, không biết sống chết vắt nào, quan trọng về đền rồng ơn được, sau này, trời xét lòng thành, ban mang đến phúc đức, giống chiếc tươi tốt, nhỏ cháu đông đàn. Xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con sẽ chẳng phụ.