Gửi Em Cô Thanh Niên Xung Phong

     

Trời khu vực miền trung một ngày tháng 9, giờ đồng hồ sóng biển kế bên kia vẫn vỗ rì rào đưa tôi kiếm tìm về hà tĩnh mong được một lần chạm chán lại cô gái “Thạch Nhọn” thuở nào. Cô gái ấy giờ vẫn 76 tuổi, là nguyên chủng loại trong bài thơ “Gửi em, cô thanh niên xung phong” của cố nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Bạn đang xem: Gửi em cô thanh niên xung phong


Ký ức cô nàng “Thạch Nhọn”

Tìm mang đến nhà cơ hội trời ngay sát trưa, căn nhà cấp 4 lợp mái ngói lâu đời nằm lọt thỏm trong số những căn nhà cao tầng liền kề khang trang, ra open cho shop chúng tôi là rứa bà 76 tuổi, với mái tóc điểm tệ bạc và làn da đen sạm lốm đốm hồ hết vệt đồi mồi. Cô gái thanh niên xung phong (TNXP) “Thạch Nhọn” white trẻo, xinh tươi, đáo để, tinh nghịch trong số những vần thơ của núm nhà thơ Phạm Tiến Duật đã viết ngày nào giờ đây nặng vẻ ưu bốn muộn phiền, 1 mình sớm tối lặng lẽ vào ra.

Tên tương đối đầy đủ của bà là Lê Thị Nhị (SN 1946), trú tại xã Xuân Phượng, xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh, là cựu TNXP, cũng chính là nguyên mẫu mã trong bài thơ “Gửi em, cô bạn trẻ xung phong” của vậy nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Ngoài kia nhịp nhàng sóng vẫn vỗ mãi bài ca tầm thường thủy, những phi thuyền yên ả về bờ. Ngồi bên bà, im nghe bà đề cập chuyện, tôi bồi hồi như được sinh sống lại cùng bà hầu hết tháng năm tx thanh xuân tươi đẹp. Bà xuất hiện và mập lên nghỉ ngơi miền biển Thạch Kim, là con út trong gia đình có 5 chị em, khi bà 1 tuổi, cha đi vận tải đường bộ ở Thanh Hóa bị địch phun chết. Lúc cơn đói tràn về khắp miền quê, ba các bạn trước của bà hồ hết không qua được, chỉ có người chị đầu là thoát. Bà mẹ bà cũng từ đó ngày ngày quang gánh bám gò biển cả mưu sinh.

 

*

Cô TNXP “Thạch Nhọn” trong bài xích thơ “Gửi em, cô bạn teen xung phong” của chũm nhà thơ Phạm Tiến Duật thuở nào giờ ngày ngày đẩy chiếc xe đạp cũ kỹ chuyển hàng ra gò phân phối mưu sinh.

 

Đến năm 1967, bà Nhị dịp đó là cô gái tuổi 21, triệu chứng kiến quốc gia bị tiêu diệt bởi chiến tranh, bà viết solo tình nguyện vào TNXP, trực thuộc Đại đội 555, Tổng team TNXP 55 có nhiệm vụ san đường, đậy hố bom ở tuyến đường 15A nằm trong Phú Lộc, huyện Can Lộc.

Bà kể: “Ngày nhận thấy giấy hotline của đơn vị, bà yêu cầu dấu bà mẹ để đi bởi vì sợ bên neo tín đồ lại thân đàn bà mẹ không đồng ý”. Giờ đồng hồ đây, khi vẫn ở tuổi xế chiều, chú ý đi nhìn lại bà new nhận ra, kia là gần như tháng năm khốc liệt, khổ cực nhất nhưng lại cũng đó là những mon năm rực rỡ nhất của cuộc đời bà.

Tuyến đường 15A ngày kia bị giặc thả bom ác liệt, miếng đất quê hương được ví như túi bom của cả nước. Để đảm bảo an toàn cho xe cộ ta đi lại kịp tiếp tế lương thực, súng đạn mang lại tiền tuyến, nhiệm vụ bậc nhất mà tiểu team bà phải phụ trách là thông được mặt đường và rà soát phá bom mìn không nổ bởi giặc thả xuống. Thân con gái dặm trường, trách nhiệm được nhận cực kỳ nguy hiểm, với mẫu chết luôn luôn cận kề trong gang tấc. Chủ yếu những mon năm khổ sở nhưng cũng khá đỗi từ bỏ hào ấy, chị em TNXP Lê Thị Nhị vẫn vô tình lao vào những vần thơ của gắng nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Bà bổi hổi nhớ lại: Đó là vào một trong những tối năm 1968, tiểu đội bà làm trách nhiệm như bao ngày không giống là san tủ đường làm cho xe qua. “Trời tối, tìm tòi nhau là nhờ pháo sáng vày máy cất cánh giặc thả xuống. Thời điểm đó công ty chúng tôi vừa bao phủ hố bom, vừa hát rồi tất cả một chú quân nhân nhảy từ trên xe xuống hỏi chuyện làm cho quen. Hỏi quê chúng tui ngơi nghỉ mô (đâu), ai nấy rất nhiều đã nói hết, chỉ từ mình tui, thấy lạ chú ấy hỏi mang lại tui thì tui nói: “Quê em sống Thạch... Nhọn!”. Chú quân nhân ấy ngơ ngác rồi thắc mắc: “Thạch Nhọn” là đâu? thời gian đó toàn bộ chị em đầy đủ cười ồ lên. Thạch Kim là Thạch Nhọn đó, gồm “rứa” (vậy) nhưng cũng thiếu hiểu biết được – Bà chỉ nghĩ trong bụng ráng thôi chứ không giải thích”.

Cuộc chat chit ngắn ngủi, nháng qua thân mịt mùng mưa bom bão đạn, giữa ánh đèn sáng dù mờ ảo ấy không người nào ngờ lại là “cơ duyên” để cô gái “Thạch Nhọn” sống mãi trong tâm bao thay hệ độc giả với đông đảo gam color chân thực, tươi vui: “Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là Thạch Nhọn/ Đêm tinh ranh ngăn tầm nhìn đưa đón/ cái miệng em ngoa cho chính mình cười giòn/ Tiếng thành phố hà tĩnh nghe bi thảm cười đáo để/Anh lặng fan như trôi trong giờ đồng hồ ru”.

Xem thêm: Chứng Minh Rằng Văn Chương Gây Cho Ta Những Tình Cảm Ta Không Có

Khi bài thơ “Gửi em, cô TNXP” ở trong nhà thơ Phạm Tiến Duật được phát âm trên Đài giờ đồng hồ nói nước ta thì bà chạm chán rắc rối. “Lúc đó tương tự như mọi ngày, tui đang làm nhiệm vụ ngoài đường thì có lệnh của Đại nhóm trưởng kêu về gấp, chưa biết đến chuyện gì thì vị Đại team trưởng nói: “O (tiếng địa phương, hay còn được gọi là cô) nói bỏ ra mà để bạn ta gọi trên Đài nói lừa Thạch Nhọn cùng với Thạch Kim rứa? May bọn họ là bên thơ chứ cán cỗ thì o tội khổng lồ lắm”. Thời gian đó tui sợ lắm, ngồi im một thời điểm lâu mới phân tích và lý giải được, còn nài nỉ xin Đại đội trưởng đừng đuổi tui về, gồm kỉ cách thức thì cũng đến tui ở lại chăn trâu, bò chứ xua đuổi về đơn vị thì với tội với mẹ, với thôn xóm”. Với tui, hầu như ký ức năm nào vẫn như in, tôi vẫn ghi nhớ hình ảnh nhà thơ Phạm Tiến Duật thuở ấy cao ráo, white trẻo, thư sinh cùng lãng mạn vô cùng.

“76 tuổi vẫn là con gái của mẹ”

Sau trong những năm tháng cống hiến tuổi xuân vị trí chiến trường, cô TNXP , ở trong Đại nhóm 555, Tổng team TNXP 55 về bên với gò biển quê hương mang theo phần đông thương tật suốt đời. Cô trở về nơi gồm người bà mẹ già đêm ngày mỏi mắt hóng trông con. Cùng chị em sớm hôm phụ thuộc vào nhau để sống, mang gánh rau, mớ tép làm cho kế mưu sinh cho đến hôm nay.

Sau 6 năm chiến trường trở về, nhìn người mẹ ngày càng già yếu một thân một mình đơn côi, tôi ko nỡ lòng cất bước đi lấy chồng, cho dù biết bà bầu rất lo lắng. “Bà biết người mẹ sốt ruột, lo phụ nữ quá lứa lỡ thì cần mới giục lấy ông xã nhưng số trời cứ như trêu ngươi. Cứ long đong mãi mặt đường tình duyên, tín đồ mình yêu thương thì trinh nữ chuyện “ở rể” không dám quyết, fan thương bản thân thì mình lại không thương họ được. Còn lấy ck mà đề xuất xa bà mẹ thì tôi ko đành lòng…”, bà nói cơ mà giọng nghẹn đắng.

Để rồi cứ thế, khi người mẹ mất, người con gái đã ngay sát 76 tuổi vẫn là phụ nữ của bà bầu nhưng chưa bao giờ được mang áo cưới, không một lần được làm vợ, có tác dụng mẹ. Tiếng đây, lúc tuổi già gõ cửa, một thân 1 mình lủi thủi ko chồng, ko con, tôi mới thấm nỗi hiu quạnh hiu ảm đạm tủi.

Bà Nhị cho thấy thêm thêm, khu nhà ở mà bà vẫn ở đây được làm vào năm 1999, dịp đó cả mẹ và bà đông đảo đang sống trong tòa nhà vách đất lụp xụp ko nói hết cảnh khổ, mưa gió, giột nát gì cũng tới thân. Nhờ những nhà hảo tâm tầm thường tay trợ giúp mới gồm được. Tuy vậy theo thời gian, đến lúc này nhà đã và đang cũ kỹ lắm rồi, bà chỉ muốn sao được Đảng, tổ chức chính quyền quan tâm, sửa sang lại góp bà, vì phía bên trên mái gỗ, mên cũng đã mục không còn rồi. Ngày nắng và nóng thì ko sao, nhưng mà ngày mưa bão một thân một mình làm bà luôn canh cánh nỗi lo.

“Em là cô TNXP”

Cuộc sống có rất nhiều điều bất ngờ, theo loại hồi tưởng, bà Nhị lại nhớ về những năm tháng sau khoản thời gian xuất ngũ. Dịp đó, cứ tưởng chiếc duyên với bên thơ Phạm Tiến Duật chỉ tạm dừng ở phần đông vần thơ. Tuy nhiên mãi về sau, bà bắt đầu biết, trên hồ hết cung đường hành quân của mình, đơn vị thơ Phạm Tiến Duật luôn luôn lưu duy trì hình ảnh cô gái “Thạch Nhọn” thuở nào. Cả khi non sông đã hòa bình, những lần có cơ hội về Hà Tĩnh, ông đều hy vọng được gặp lại.

Bà kể: Năm 2000, công ty thơ Phạm Tiến Duật tất cả gọi điện mời bà ra tp. Hà nội chơi dẫu vậy lúc kia bà bận chăm nom mẹ già, lại ngại yêu cầu không đi được. Mãi mang lại năm 2005, khi nghe đến tin bên thơ ốm nặng, bà bắt đầu ra thăm lúc ông trên chóng bệnh.

“Lúc đó, bà ra Hà Nội, đến bên giường bệnh dịch thì anh Duật không hề nói được nữa. Bà ghé liền kề vào tai anh Duật rồi thì thầm: “Anh Duật ơi, em là Nhị, cô bé TNXP sinh hoạt Thạch Kim…Thạch Nhọn, nghe tin anh gầy nên ra thăm đây”. Lúc đó, anh Duật mở mắt rồi chuyển tay ra cố lấy tay tui”. Khoảng thời gian rất ngắn ngắn ngủi đó làm cho bà ứa nước mắt mỗi khi nghĩ về. Đó là lần cuối nhưng mà bà được chạm mặt lại người sáng tác bài thơ “Gửi em, cô TNXP”. Sau thời điểm về quê được 3-4 ngày, thì cũng chính là lúc bà nhận ra tin đơn vị thơ Phạm Tiến Duật đang mãi mãi đi xa. Bà lại ton tả ra tp. Hà nội cùng đồng đội bạn bè thân hữu tiễn anh đoạn đường cuối.

Xem thêm: How Are You Dịch Sang Tiếng Việt Là Gì, Dịch Sang Tiếng Việt Cụm Từ Đó Là Gì

Những vần thơ về cô bé xung phong trước kia vẫn vang đâu đây: “Sẽ ra về bao nhiêu cô gái/ Một ngày mai con đường sẽ đứng chơ vơ/ Để đến đời sau còn thấy ngẩn ngơ/Trước những dự án công trình ngoằn ngoèo trên mặt đất…/Tên em vẫn thành tên tầm thường anh gọi/Em là cô TNXP”.

Biển Thạch Kim hôm ấy vẫn thanh thanh vỗ sóng, nhưng không còn những tia nắng tiến thưởng óng ả nghịch ngợm rọi xuống. Mà cầm vào đó là cái ảm đạm của huyết trời đầu thu cũng đang buồn phiền như bao gồm nỗi bi hùng quạnh hiu của cô gái thơ “Thạch Nhọn” khi đang ở dốc bên đó cuộc đời.