Hãy Kể Lại 1 Sự Việc Em Lỡ Gây Ra Khiến Bố Mẹ Buồn Phiền

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt động trải nghiệm, phía nghiệpHoạt rượu cồn trải nghiệm sáng sủa tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

Tham khảo :

Ông bà, bố mẹ thường khuyên em mong mỏi gì, yêu cầu gì thì cứ nói thật, không nên nói dối. Đường đi tốt tối, nói dối hay cùng, bà bảo nắm và chứng minh cho em hiểu bởi những mẩu chuyện cổ tốt những vấn đề có thật mà bà biết. Em ngấm thía cùng tự nhủ hãy nỗ lực sống cho trung thực. Nhưng mà rồi tất cả một lần, chỉ bởi vì không kềm chế được ý thích của chính bản thân mình mà em đang trở thành kẻ nói dối xứng đáng ghét. Ghi nhớ lại, giờ đây em vẫn thấy xấu hổ. Chuyện xảy ra từ thời điểm cách đây khoảng nửa năm, ngọn nguồn là cố này:

Em cực kỳ thích trò nghịch điện tử, nhưng bởi vì nhà không có máy tính đề nghị thỉnh thoảng vào thời gian cuối tuần, em tranh thủ mang đến tụ điểm nghịch độ một tiếng đến đỡ thèm rồi về. Lũ con trai bọn chúng em khi vẫn ngồi trước màn hình lấp lánh lung linh đủ màu sắc là thích thú, say sưa, quên hết các sự.

Bạn đang xem: Hãy kể lại 1 sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn phiền

Hôm ấy bắt đầu là thiết bị năm. Buổi tối, ngồi làm bài bác tập Toán mà lao động trí óc em cứ mải nghĩ về việc tôi đã thua điểm Hùng trong trò chơi tiến công vào thành. Càng nghĩ càng tức bởi em nhận định rằng mình chơi xuất sắc hơn các bạn ấy. Ko ! bắt buộc tập dượt cho thành thạo để chiến thắng, nhằm "dằn mặt" mang lại Hùng "đỡ kiêu". Trong óc em đột nảy ra một ý. Em đứng lên, cấp sách lại rồi nói cùng với mẹ:

- mẹ ơi ! việc này khó khăn quá ! chị em cho con sang nhà Hùng để hỏi, bà bầu nhé!

Mẹ chấp nhận và dặn em về sớm. Như nhỏ chim sổ lồng, em chạy vụt đi. đơn vị Hùng làm việc cuối phố, giải pháp nhà em chỉ vài ba trăm mét. Qua mấy điểm chơi điện tử, ở đâu cũng lố nhố người. Lấm lét quan sát quanh, không thấy ai quen, em rẽ gấp vào.

Em nghịch lại trò tiến công vào thành. Một lần, nhị lần, cha lần,… Số điểm cứ tăng dần, tăng dần cho tới lúc hơn được điểm của Hùng mới thôi. Em say sưa với phấn chấn kỳ lạ lùng, quên cả thời gian. Chợt 1 bàn tay vỗ dịu vào vai khiến em giật mình:

- nghỉ thôi con cháu ! Khuya rồi!

Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Đã hơn mười giờ đồng hồ rồi ư?! Nguy quá!

Em nôn nóng bảo:

- bác bỏ tính tiền mang lại cháu!

- Sáu ngàn. Con cháu đã chơi hai tiếng rồi đấy!

Lục hết các túi chỉ tất cả bốn ngàn, em hoảng loạn không biết làm cho sao, đành năn nỉ:

- bác cho cháu nợ nhì nghìn, mai cháu trả!

- Lần sau có tiền thì chơi, không tiền thì thôi, đừng cầm nữa nghe cu cậu!

Em rét bừng cả mặt bởi ngượng tuy vậy đành chịu. Bác bỏ ấy đâu tất cả nói sai. Bước xuống lòng đường, cơn gió đêm mát lạnh tạo nên em thức giấc hẳn. Niềm phấn khích cơ hội nãy bất chợt tan trở thành và nỗi sợ hãi ập đến. Trời ơi! Biết nói với phụ huynh thế nào đây?!

Đầu ốc rối bời, em vừa đi vừa tìm cách đối phó tuy vậy nghĩ mãi không ra, bất chợt, tất cả tiếng xe lắp thêm dừng ngay sát bên và giọng nói trang nghiêm của bố em đựng lên:

- Toàn ! Lên xe pháo mau!

Hai đầu gối bủn rủn, em đứng như trời trồng, miệng gắn thêm bắp:

- ba ! tía ... đi tìm con ư ?!

- phải ! người mẹ bảo là bé đến bên Hùng làm Toán với bố đang đi đến đó để đón con.

Xem thêm: Thế Nào Là Mặt Đối Lập - Mặt Đối Lập Của Mâu Thuẫn Là Gì

Giọng bố bình thản nhưng mà em biết là bố đang kìm nén cơn giận dữ. Một nỗi lo lắng ghê gớm khiến cho em choáng váng. Như một cái máy, em trèo lên xe để ba chở về nhà. Biết thiết yếu nào biện bạch cho hành động khù khờ của mình, em đã nói thật hồ hết chuyện mang lại ông bà, phụ huynh nghe. Ông điện thoại tư vấn em cho gần và nhẹ nhàng khuyên răn nhủ:

- Tuổi trẻ thường hiếu win nhưng con cháu đừng cay cú hơn đại bại với bạn như thế ! chơi để giải trí thì được, chứ đam mê mang lại xao nhãng học hành thì không nên cháu ạ!

Em xin lỗi gia đình và hứa đã không lúc nào tái phạm. Thời hạn qua, em cố gắng giữ lời hứa, tập trung vào việc học hành. Cho nên vì thế mà kết quả học tập tương đối lên nhiều. Cha mẹ em vui vẻ có thể chấp nhận được em mỗi sáng công ty nhật được chơi trò chơi điện tử hai tiếng đồng hồ. Tất nhiên là em luôn nhớ rủ Hùng- người bạn thân nhất thuộc đi.

Xem thêm: Bài Thuyết Trình Về Quê Hương, Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở

Câu chuyện ấy đã mang đến em một bài học nhớ đời: Sự dối trá chỉ đem đến những hậu quả xấu mà lại thôi.