ĐỀ 20 : HÃY MIÊU TẢ HÌNH ẢNH MẸ EM KHI EM BỊ ỐM

     

Có một nơi luôn luôn yêu yêu thương ta vô điều kiện, địa điểm ấy là nhà. Gồm một vị trí mà trước lúc trở thành một doanh nhân thành đạt, một triệu phú trên thương ngôi trường thì ta cũng cuất phạt từ đó, nơi ấy là nhà. địa điểm ấy bao gồm người mẹ của ta. Quên làm sao được hình hình ảnh của mẹ chăm lo chúng ta khi ta bị ốm. Những bài xích làm văn mẫu tiếp sau đây sẽ giúp chúng ta tả hình hình ảnh của chị em khi chăm lo ta thời gian ta ốm. Khi viết, các bạn cần chú ý là bộc lộc phần nhiều cảm xúc, tình cảm của bản thân mình với người bà bầu kính yêu. Các bạn cũng có thể tham khảo những bài làm văn chủng loại dưới đây. Chúc các bạn thành công!


Mục lục


BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ MẸ CHĂM SÓC EM ỐM LỚP 5

Người cừ khôi và to tướng nhất trong cuộc sống tôi là mẹ. Người dịu dàng êm ả và thân yêu nhất trong cuộc sống tôi là mẹ. Người yêu thương và che chở cho tôi nhất cũng là mẹ. Bạn vất vả và nặng nề nhọc bởi tôi nhất cũng chính là mẹ. Trong số những ngày thức trông tôi ốm, tôi làm rõ thế làm sao là tình mẹ.

Bạn đang xem: đề 20 : hãy miêu tả hình ảnh mẹ em khi em bị ốm

Từ nhỏ xíu tô vẫn có sức đề kháng yếu, đau nhỏ luôn. Các lần như thế, người mẹ tôi do chăm tôi mà như già rộng mấy tuổi, nhất là trận sốt ngày đông năm tôi 8 tuổi. Năm ấy ngày đông về sớm cùng lạnh cắt da, giảm thịt. Sau đó 1 ngày học nhiều năm đằng đẵng, vừa về mang lại nhà tôi đã bửa vật ra ghế, nếu không tồn tại mẹ đỡ vào giường châc tôi ko thể đứng lên được

Đỡ tôi vào phòng, mẹ bật thứ sưởi với cởi giảm áo kế bên cho tôi nhẹ tín đồ rồi kéo chăn bông đắp kín cho tôi. Mẹ vội quà lấy cặp ánh sáng cho tôi ngậm vào miệng. Khi cha tiếng tút nhiều năm vang lên, bà mẹ cầm lên xem, khuôn mặt thoáng chút hoảng hốt. 40⁰C! Trời đất, tôi sốt cao quá! bà mẹ lấy miếng dán hạ sốt dán lên trán cho tôi. Cảm giác mát giá buốt từ tấm dán truyền tới khiến cho tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi thấy mẹ ra ngoài một lát, một thời gian sau, trong cơn say đắm tôi thấy mẹ cầm một chậu nước, hơi ấm từ chậu nước bốc lên nghi ngút. Người mẹ nhẹ nhàng ngấm ướt khăn, nắm khô rồi lau ngưòi mang lại tôi. Bà mẹ đuta cho tôi maya thìa thuốc đắng ngắt, hương thơm thuốc nồng nặc, màu black kịt, chỉ quan sát thôi sẽ thấy ghê. Tôi cầm nhắm mắt, bị mũi dôca một tương đối cạn sạch, vị đăng đắng chát làm lưỡi tôi cứng ngắc lại. Trong khi thấy vẻ tức giận của tôi, bà bầu liền nhét vào mồm tôi một viên con đường ngọt lịm, xúc cảm vừa ngọt ngào vừa ấm lòng biết bao nhiêu. Sau đó, bà mẹ đỡ tôi nằm xuống, dém lại chăn đến tôi một lượt nữa,dặn dò tôi sinh hoạt rồi tắt đèn khép cửa bước ra ngoài. Thuốc thâm nhập từ từ, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ cơ mà giấc ngủ chập chờn không yên. Trong cơn mê, tôi thấy bà bầu khẽ gọi tôi, đỡ tôi dậy, nhàn đút mang đến tôi ăn từng thìa cháo, từng viên thuốc đắng ngắt, rồi chị em lại đỡ tôi ở xuống, tôi lại chìm vào giấc ngủ. Đến đêm, thuốc hình như có tác dụng, tôi bỗng dưng tỉnh lại, ước chừng khi ấy cũng trung bình 1 2 tiếng đồng hồ sáng. Tôi vẫn thấy bà mẹ đang ngồi sát bên tôi, tay núm chặt tay tôi. Thấy tôi cựa bản thân thức giấc, mẹ vội vàng hỏi tôi đã đỡ hơn chút nào chưa, rồi rót nước mang đến tôi uống. Nhìn người mẹ tóc tai chờm bờm không bi hùng chải lại, tôi đột nhiên thấy lòng bản thân xót xa, mới chỉ một tối mà vì chưng lo mang đến tôi, mẹ như già đi vài ba tuổi


Nhờ gồm sự chăm sóc của mẹ, ko bao lâu tôi vẫn khỏi hẳn. Ghi nhớ lại hình ảnh mẹ băn khoăn lo lắng đến bơ phờ cả người, tôi thầm hẹn từ giờ đồng hồ sẽ quan tâm bản thân cẩn thận, để chị em không phải lo ngại cho tôi nữa.

*
Khi bé cái của chính mình bị ốm thì phụ huynh luôn rất lo ngại và vẫn đúng các tình cảm và kinh nghiệm của chính mình để chăm lo con nhanh khỏi ốm

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ MẸ EM lúc ĐANG CHĂM SÓC EM lúc EM BỊ ỐM

trong gia đình, người em yêu mến và kính trọng nhất chính là mẹ của em. Mẹ là người giữ lửa mái ấm hạnh phúc cho gia đình, là người chăm lo từng li từng tý mỗi bữa ăn và giấc mộng của thân phụ con em. Bà mẹ cũng là tảo tần mau chóng khuya, âm thầm lặng lẽ và âm thầm bảo vệ và chăm sóc cho mái ấm gia đình nhỏ. Trong bất kể hoàn cảnh nào, bà bầu em mọi hiện lên thiệt đẹp. Và so với em, hình ảnh mẹ em tồn tại trong một lượt mẹ chăm lo em lúc em bị ốm đã còn lại trong em nhiều ấn tượng khó phai nhòa. Một lưu niệm đẹp và hết sức xúc động đối với em.

người mẹ em năm nay đã ngoài ba mươi tuổi. Người mẹ có một thân hình nhỏ nhưng cao ráo. Chị em em tất cả một khuôn phương diện trái xoan vô cùng hiền đức và phúc hậu. Gương mặt mẹ em đã có khá nhiều chân chim, do thời gian và mưa nắng nóng dãi dầu, cũng một phần là vì sự vất vả mưu sinh cho cuộc sống thường ngày của gia đình em. Mái tóc người mẹ em đen mượt và được nhằm dài, cơ hội nào cũng rất được mẹ em búi hoặc buộc một phương pháp vô cùng gọn gàng. Mái tóc người mẹ em lúc nào thì cũng thoang thoảng mùi đinh hương, người yêu kết. Do chị em em là một trong những người thiếu nữ sống khá truyền thống lâu đời nên mẹ không xuất xắc dùng các loại dầu gội đầu hiện nay đại. Bàn tay mẹ nhỏ gầy xương xương, nhưng chính đôi bàn tay lại ngày hôm qua ngày, tháng qua tháng quan tâm cho em từng bữa ăn tới giấc ngủ. Em phù hợp nhất là ngắm nhìn nụ cười của mẹ. Niềm vui tỏa rạng như ánh bình minh, nhìn mẹ cười nhưng lúc nào trong lòng em cũng cảm xúc vô cùng hạnh phúc.

Mẹ là 1 người bà bầu rất yêu nhà buôn đình, ông chồng con, âu yếm cho cả gia đình nhỏ tuổi từng li từng tý, từng bữa tiệc tới giấc ngủ. Với một lần em bị ốm, người mẹ em vẫn thức xuyên đêm để chăm lo cho em. Lần đó, do không nghe lời mẹ, em tới trường giữa trưa hè nóng ran mà không nhóm mũ. Vày vậy mà khi về tới nhà, em đã trở nên say nắng, tiếp đến thì bị gầy và cảm cả ngày. Đầu em nhức như búa bổ, hai mắt hoa lên, thủ công bủn rủn, cả người thì nóng hừng hực như lò đốt than. Em vừa về tới nhà, mặt đỏ bừng bừng. Khi thấy được em trong tình trạng như thế, đường nét mặt chị em em tái xanh lại hết sức lo lắng. Bà bầu hỏi han em rồi dìu em vào trong phòng. Mẹ vội vã đi lấy nước đá và khăn rồi chùm mang đến em rồi, bảo: “Con nằm nghỉ đi. Để bà mẹ ra ở ngoài đường mua thuốc với cháo cho”. Rồi chị em em chạy tức thì đi tải thuốc cùng cháo mang đến em. Mẹ còn ngồi bên giường nhằm đút mang đến em từng thìa cháo. Em khóc trong sự hối hận hận: “Con xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ”. Mẹ em nghe cầm mỉm cười: “Không sao. Lần sau ghi nhớ nghe lời chị em dặn là được. Còn bây giờ mau chóng khỏi căn bệnh nha”. Sau đó, em trộn thuốc cho em uống. Cùng cả đêm hôm đó, người mẹ thức trắng đợi chờ cho em ngủ. Thi thoảng mẹ lại sờ trán xem sẽ đỡ lạnh chưa. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của người mẹ em sao lại êm ấm đến thế.


ký kết ức được mẹ chăm lo khi em bị ốm cùng hình hình ảnh hôm đó, em đã mãi mãi không bao giờ có thể quên được. Em càng yêu cùng tự hào về mẹ em hơn. Em sẽ nỗ lực chăm ngoan, học tốt và nghe lời để mẹ chưa phải phiền lòng bởi em nữa.

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Kể Về Gia Đình Em Lớp 6, Viết Đoạn Văn Ngắn Kể Về Gia Đình Mình

*
Khi chúng ta bị nhỏ và được chị em hoặc người thân âu yếm lúc đó sẽ hiểu rất nhiều về tình yêu gia đình, tình cảm fan thân dành cho nhau hầu như lúc gầy đau. Các khi rất có thể nhìn mọi fan lo lắng âu yếm mình hoàn toàn có thể xúc đụng rơi nước mắt

BÀI VĂN SỐ 3 TẢ MẸ CỦA EM lúc CHĂM SÓC EM BỊ ỐM

Mẹ, người yêu thương em vô điều kiện, fan đã sinh thành và nuôi nấng em. Mỗi phút giây gian khổ hay vui vẻ, đều phải sở hữu mẹ sinh sống bên chia sẻ và rượu cồn viên, đối với em, mẹ là người mà em yêu thương nhất. Bao gồm một lần em bị ốm, sốt hết sức cao, bà bầu mất ăn uống mất ngủ mấy ngày liền, em không khi nào quên được hình ảnh mẹ thời gian đó.

Mẹ em là một trong người đàn bà hiền lành với nhân hậu, dáng vẻ người nhỏ tuổi và khuôn khía cạnh rám nắng, đôi tay thô tí hon đã chịu đựng đựng bao vất vả nhằm lo mang đến gia đình. Vậy nhưng mà em, đã không giúp được gì còn khiến mẹ phải lo ngại thêm. Gần như ngày trời giao mùa từ hạ quý phái thu, khí hậu thất thường, mẹ đã dặn mang áo mưa nhưng em không nghe lời, hôm ấy trời mưa khôn xiết lớn. Về công ty với áo xống ướt sũng và gương mặt tái nhợt, chị em hỏi han em, cực kì lo lắng. Tiếp đến mẹ mang một chiếc khăn lau khô tóc, bảo em cụ đồ với vào chóng nằm nghỉ. Nửa đêm, em tình cờ sốt cao cùng đổ tương đối nhiều mồ hôi, mẹ choàng thức giấc khi chưa ngủ được bao lâu, bà bầu lấy một mẫu khăn ấm bỏ lên trên trán với đo ánh nắng mặt trời cho em, nét phương diện hơi co hẹp vì ánh sáng khá cao. Bà bầu hỏi em cảm giác thế nào, rồi kế tiếp xuống dưới nhà bếp nấu một chén bát cháo bé dại để em nạp năng lượng rồi uống dung dịch hạ sốt. Hit dịu dần, em thiu thiu chìm vào giấc ngủ, cảm giác được hơi nóng của chị em ở bên, bà bầu vén nhưng mẫu tóc mai cầu đẫm mồ hôi, dìu dịu vỗ về để em dễ ngủ, ánh nhìn hiền từ, song bàn tay êm ấm và nét mặt chưa lúc nào dứt lo lắng. Sáng sủa hôm sau, khi tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm ngủ quên bên giường, nét mặt nhợt nhạt và đôi mắt với quầng rạm đậm do thiếu ngủ, chú ý mẹ, em thương bà mẹ vô cùng, hối hận vì dường như không nghe lời để bà bầu phải lo lắng, hai hàng nước mắt chảy dài. Đúng thời điểm ấy, người mẹ tỉnh dậy, mẹ nhìn em, thăm nom xem đang đỡ chưa, chị em ôm em vào lòng, nghe thấy nhu muốn lỗi nho nhỏ, bà mẹ khẽ mỉm cười và vỗ về, động viên em.


Mẹ là người hy sinh vì em vô cùng nhiều, từng nào năm nay, đã cần chịu bao vất vả sớm về tối để lo cho em và gia đình, em hết sức thương mẹ. Em đang nghe lời và cố gắng giúp đỡ bà mẹ để bà bầu không phải băn khoăn lo lắng nhiều nữa.

*
Mẹ luôn là người quan tâm tận tình nhất lúc con của bản thân bị ốm, hình hình ảnh đó có thể sẽ được bảo quản mái trong trái tim trí của mọi người

BÀI VĂN MẪU SỐ 4 TẢ MẸ CỦA EM CHĂM SÓC EM ỐM LỚP 5

Đạo Phật từng dạy dỗ “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”, đúng vậy, tín đồ duy tốt nhất tha lắp thêm cho hầu hết lỗi lầm của bọn họ là mẹ, bạn duy độc nhất ở bên bọn họ lúc cùng con đường tuyệt lộ là mẹ, chân lý ấy không khi nào thay đổi. Sau một lần bị nhỏ đợc mẹ chăm sóc, em lại càng ngấm thía lời dạy ấy hơn.

Xem thêm: Thế Nào Là Oxit Axit Là Gì Hóa 8? Các Dạng Bài Tập Và Lời Giải Hay

Hôm đó là một trong những buổi trưa hè nắng như nung, em phải tới trường thêm mang đến trưa new về. Bước về nhà, cả mẫu áo sẽ ướt mồ hồi, mặt em đỏ lựng lên do hơi rét ngột ngạt, đầu óc bao gồm phần tảo cuồng vì ở bên dưới mặt trời quá lâu. Ngồi trong bên uống một ngụm nước, em càng cảm nhận thâm thúy cơn chống mặt dần ập đến, người mẹ bê mâm cơm vào sẵn sàng cho bữa trưa, nhìn thấy em xoa xoa nhị thái dương thì góc nhìn bất chật nạm đổi, đôi lông mi nhíu lại. Mẹ hốt hoảng chạy mang đến hỏi em bị làm sao, chất xám mơ hồ, em không trả lời mẹ làm người mẹ càng nóng vội cả lên. Bàn tay mềm mịn và mượt mà với từng ngón tay thanh mảnh thả của người mẹ áp vào trán em, ngay trong lúc lòng bàn tay mát lạnh lẽo vừa va vào, tiếng nói của chị em thốt lên vào lo lắng: “Con bị sốt rồi!”. Nhưng của cả trong nỗi lo lắng âu, em vẫn có thể nghe được ngữ điệu đầy thân thương của bà mẹ trong lời nói, giọng chị em nhẹ nhàng và nóng áp, cách chị em nhả chữ tạo nên từng câu bà mẹ cất lên hồ hết chân tình và sâu sắc, người ta nói đó là đặc trưng của nghề giáo. Bà mẹ đỡ em lên giường nằm, sau đó em mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, chỉ cảm giác được thỉnh phảng phất có một bàn tay đặt loại khăn mặt độ ẩm lên trán để triển khai dịu cơn choáng váng của mình, đôi lúc bàn tay còn khá xoa đầu em…Khi tỉnh dậy em vẫn thấy bóng người mẹ tần tảo tương đối khom sườn lưng giặt khăn, vài lọn tóc của chị em rơi trên vai, người mẹ ở nhà đơn giản và xuề xòa, mà lại em yêu thương sự giản dị và đơn giản và lướt thướt đó. Phân biệt em tỉnh, bà bầu hồ hởi hẳn lên, góc nhìn sang che lánh, bà mẹ vội múc chén cháo lạnh đến mặt em, bón mang đến em từng thìa một, hai chị em con chẳng nói chẳng rằng tuy nhiên không gian không thể bị trống vắng nhưng mà tràn đấy tình yêu thương.

Cả đời người mẹ hi sinh vất vả vày con, vậy mà chỉ cần một thú vui nho nhỏ, một điểm 10 cũng làm người mẹ vui cả ngày vì con, chỉ việc con bị ôm cũng làm mẹ ăn không ngon ngủ ko yên. Em cực kỳ thương mẹ, tự hỏi bao giờ mới có thể đền đáp công ơn mẹ?