Xem Trộm Nhật Kí Của Bạn

     

Ngữ văn lớp 9 - nội dung bài viết số 3 đề 1: nhắc về một đợt em trót xem nhật kí của bạn. Sau đây, giaynamdavinci.com giữ hộ đến cho chính mình đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.


Bài mẫu 1:Kể về một lượt em trót coi nhật kí của công ty - bạn Tâm

Dàn ý

1. Mở bài:

Mỗi người đều phải có những kín đáo riêng mà không có bất kì ai được xâm phạmTôi cảm xúc xấu hổ vì chưng đã một lần trót coi nhật kí của Tâm

2. Thân bài:

Giới thiệu tín đồ bạn tôi đã trót xem nhật kí: chúng ta Tâm, bạn làm việc cùng lớp, nghịch với nhau từ bé, ngồi cạnh nhau...Kể lại lần trót coi nhật kí của Tâm: vì tò mò, hôm đó đau bụng, tôi không ra sân lũ dục ....Tôi run run quan sát ra hành lang cửa số xem bao gồm ai ko rồi mở ra, lật từng trang, từng trang... Như một người ăn trộmDù Tâm ngần ngừ nhưng tôi vẫn rất ăn năn hận sau khi mới chỉ lật dở nhật kí của doanh nghiệp ấy.Mỗi lần nhớ lại hành vi đó tôi lại thấy phiên bản thân mình ko tốt.

Bạn đang xem: Xem trộm nhật kí của bạn

3. Kết luận:

Rút ra được bài học kinh nghiệm cho bản thân mìnhLuôn tôn kính và đảm bảo quyền riêng bốn của người khác.

Bài làm

Mỗi người đều sở hữu những kín đáo riêng mà không một ai được xâm phạm, đó là câu nói mà tôi luôn luôn tự nhủ mọi khi máu tò mò và hiếu kỳ nổi lên trong người tôi cũng là bài học kinh nghiệm nhớ đời làm cho tôi suýt tấn công mất tình bạn vì trót tò mò xem trộm nhật ký của bạn. Trong chống kí ức của tôi, chắc chắn rằng tôi đang quên đi những thứ, dẫu vậy tôi sẽ không lúc nào quên được một lần tôi trót coi nhật kí của Tâm. Vai trung phong là cô bạn bè của tôi từ hồi còn bé bỏng nên tôi rất hiểu tính Tâm. Vừa dễ mến vừa khoan dung, khoan thứ lại còn khôn xiết được lòng chúng ta trong lớp.

Tâm là cô bạn bè nhất của tôi từ hồi còn bé xíu xíu cần tôi đọc thương khôn xiết rõ. Trung khu vừa cute vừa dễ mến, lại siêu được lòng các bạn trong lớp. Tôi và trung ương học tầm thường lớp, ngồi cùng bàn, tới trường cùng nhau, có việc gì cũng cùng nhau làm. Các bạn trong lớp vẫn bảo shop chúng tôi là hai bạn cùng tiến. Hầu hết thứ cứ trôi qua bình lặng, shop chúng tôi hằng ngày mang lại trường, vui chơi, học tập. đa số lúc nhàn hạ đạp xe pháo qua nhà nhau chơi, đôi lúc còn rủ nhau hái trộm xoài của bác bỏ hàng xóm. Có không ít điều khiến cho tôi ghi nhớ lại cùng mỉm cười bởi nó thật tuyệt. Tuy nhiên chỉ tốt nhất một lần ấy, một lần khiến cho tôi đỏ mặt, hổ hang và do dự phải đậy mặt đi đâu. Đó là vào đầu năm mới lớp 6, cũng đã hai năm trôi qua tuy nhiên hành vi không nên ấy của tôi vẫn còn đấy đọng lại vào kí ức. Tâm bao gồm quyển sổ nhật kí xinh xắn, màu sắc hồng phấn khôn cùng ấn tượng. Cửa hàng chúng tôi đều biết người nào cũng có sổ nhật kí nhưng không người nào được phép coi nhật kí của nhau. Cho dù là đồng bọn thì cũng không được xem. Bởi ai cũng có các chuyện riêng rẽ tư, chuyện không kể ra được cùng bạn bè, và nhật kí chính là người các bạn tâm tình của bản thân. Vậy cơ mà hôm đó em dường như không kiềm chế được sự hiếu kỳ của bản thân mình, trót coi trộm nhật kí của Tâm. Hôm đó vào máu thể dục, tôi bị nhức bụng đề nghị không ra sảnh tập. Một mình ngồi trong phòng ko biết làm cái gi nên tôi dường như không cưỡng lại sự tò mò và hiếu kỳ của bạn dạng thân mình. Tôi thấy cuốn nhật kí của trung khu đặt tức thì trên bàn, tôi cũng không định coi nhật kí của người tiêu dùng ấy nhưng không hiểu sao tôi lại thao tác làm việc đáng trách như vậy. Tôi run run chú ý ra hành lang cửa số xem bao gồm ai ko rồi mở ra, lật từng trang, từng trang mang đến nỗi không đủ can đảm đọc, chỉ lật như thế thôi. Hành vi đó của mình như một kẻ trộm sợ người khác bắt gặp được. Tuy thế mà cũng giống thôi, tôi không không giống gì một kẻ trộm vẫn xem trộm để ý đến của bạn khác cơ mà không được cho phép. Mặc dù tôi chưa đọc được gì, tuy nhiên tôi đã và đang cảm thấy bản thân mình không nên làm những việc như thế này. Tôi đang rất hối hận sau khi mới chỉ lật dở nhật kí của Tâm. Có lẽ rằng Tâm trường hợp biết điều đó cậu ấy sẽ tương đối buồn và thất vọng về tôi lắm. Duy nhất lần duy nhất từ năm lớp 6, việc xem trộm nhật kí của một người đồng bọn mà cho đến bây giờ tôi không dám lặp lại việc đó thêm lần nào nữa. Bởi rằng những lần nhớ lại hành vi đó tôi lại thấy phiên bản thân mình ko tốt. Nếu như cứ xem trộm nhật kí của bạn khác chẳng khác gì tôi là 1 trong những kẻ cắp, nhưng mà kẻ cắp thì là bạn xấu với không được ai yêu thích nữa.

Và cũng từ bỏ lần đó tôi sẽ rút ra được bài học cho bạn dạng thân mình. Có những chuyện tránh việc biết sẽ tốt hơn, tò mò quá cũng không phải là điều tốt. đa số gì là riêng tứ của tín đồ khác, họ không muốn tâm sự với mình thì chắc chắn đó là điều mà người ta muốn giữ làm việc trong lòng.

Bài chủng loại 2:Kể về một lần em trót xem nhật kí của người tiêu dùng - bạn Lan

Dàn ý

1. Mở bài:

Cuộc đời ta ai cũng đã từng mắc không đúng lầm, nhưng lại điều giữ lại cho họ lại là những tay nghề quý giá.Với tôi, bài học kinh nghiệm đắt giá chỉ nhất cơ mà tôi luôn luôn nhớ mãi là lần trót coi nhật kí của Lan

2. Thân bài:

Giới thiệu về Lan: là một cô bé vui vẻ, xuất xắc cười, hài hước, chân thật...Nêu trả cảnh diễn ra câu chuyện: nắng nóng oi ả, ve kêu râm ran, các bạn học sinh chơi không tính sân...Vô tình tôi phát hiện quyển nhật kí của Lan, mặc dù biết đó là xấu nhưng bởi vì tò mò lấy ra đọcTôi gọi được hầu hết dòng nhật kí của Lan với biết mái ấm gia đình bạn ấy cạnh tranh khăn, Lan yêu cầu gành gồng nhiều áp lực trên vai...Trống vào học, tôi vội đựng quyển sổ lại chỗ cũ và hồ hết chuyện Lan đều không hề hay biết.Mấy ngày sau, tôi cảm xúc hổ thẹn, tôi rước hết dũng mãnh để hẹn gặp gỡ Lan với xin lỗi Lan về hành vi của mình.Lan mỉm cười và tha thứ mang đến tôi

3. Kết bài:

Đó là 1 trong những kỉ niệm xứng đáng nhớ trong quãng đời cấp 2 của tôiRút ra bài học cho mình

Bài làm

Có người đã từng cho rằng: “Nếu bạn tạm dừng hoạt động với những sai lầm, chân lí cũng trở thành bạn mang lại đứng ở bên cạnh cửa.” Đúng như vậy, cuộc đời ta ai cũng đã từng mắc không đúng lầm, dẫu vậy điều giữ lại cho bọn họ lại là những kinh nghiệm tay nghề quý giá. Tôi cũng đã từng có lần như thế, đã từng có lần vì tò mò và hiếu kỳ mà trót coi trộm nhật kí của bạn. Mẩu truyện ấy cho tới nay vẫn nhức đáu trong trái tim tôi, nhưng đồng thời đã và đang để lại mang đến tôi bài học kinh nghiệm đắt giá.

Đó là một ngày cuối năm lớp 8, khi chiếc nắng oi ả cùng tiếng ve râm ran bên trên từng cái cây đã gọi mùa hè của cửa hàng chúng tôi trở lại. Giờ đồng hồ ra chơi, mấy thằng bạn tôi đứa ríu rít chạy ra sân trường chơi ô ăn uống quan, đứa túm năm tụm bảy trò chuyện cười vang cả một góc trời. Tôi lơ đễnh ngồi một chỗ, ngắm nhìn cái nắng vàng ươm đang chảy bên trên từng ngọn cây, len qua từng kẽ lá, lòng bỗng nhiên cảm thấy yêu thích vì một kì nghỉ hè đã sắp đến cận kề. Bỗng con mắt tôi xem qua chỗ ngồi của Lan – con bạn bàn trên đang chạy ra bên ngoài sân nhảy đầm dây thuộc chúng bạn lúc nào. Lan là một cô bé vui vẻ, tốt cười, thời gian nào cũng hoàn toàn có thể đem lại cho tất cả những người khác niềm vui vì tính cách vui nhộn và chân thật. Anh em rất quý Lan và có lẽ rằng trong lòng ai ai cũng ao ước bạn dạng thân mình rất có thể luôn háo hức như các bạn ấy. Ô kìa,… hình như… trong ngăn bàn bạn ấy bao gồm cái gi đẹp nạm nhỉ? Tôi ráng rướn bản thân để ngắm nhìn và thưởng thức cái vật nhỏ dại xinh đang che ló trong chống bàn Lan. Một quyển sổ nhỏ!

Tôi ngồi yên ổn mà trong tim chẳn thể như thế nào xóa đi xúc cảm tò mò. Quyển sổ ấy ghi gì nhỉ? Đấy gồm phải quyển sổ tay toán học nhưng mà Lan thường xuyên nói hay không? Tôi ra khỏi chỗ, nhìn xung quanh. Trong lớp chỉ tất cả mình tôi, trường hợp tôi đem quyển sổ ấy ra cũng chẳng ai biết. Nhưng Lan lại đang tiếp tục ở ngoài… loại tình hiếu kỳ của tôi lại nổi lên, dẫu vậy nếu xem trộm quyển sổ của người khác như thế là rất xấu… Tôi mông lung trong những suy nghĩ, loại quyển sổ bé dại xinh kia cứ như đã trêu tức tôi. Cuối cùng, tôi đứng hẳn dậy, với rước quyển sổ ấy và lộ diện đọc. Không, đó không hẳn là sổ tay toán học, đó là nhật kí của Lan! mồ hôi tôi bước đầu túa ra đầy mặt. Tôi sững sờ trước hầu hết dòng chữ của Lan. Hóa ra nhà Lan lại nghèo và khó khăn đến thế. Hóa ra đằng sau khuôn mặt hay tươi cười kia lại là phần đông lo toan cơm áo của một tín đồ chị cả khi phụ huynh luôn gầy đau, em thì còn nhỏ dại dại. Hóa ra mấy đứa shop chúng tôi chỉ nhìn thấy vẻ ngoài vui vẻ của Lan mà đo đắn rằng các bạn ấy đã nên gồng gánh nhiều áp lực đè nén trên vai ấy nạm nào…

“Tùng…tùng…tùng”. Hồi trống báo tiếng ra chơi dứt kéo tôi trở về hiện tại. Tôi tất tả nhét quyển sổ ấy vào chỗ cũ rồi ngồi ngay ngắn lại vào nơi của mình. Cả giờ đồng hồ hôm ấy tôi cấp thiết nào triệu tập được do nỗi xấu hổ sẽ bao quanh. Một xúc cảm tội lỗi trùm lên tâm trí của tôi. Trước giờ, tôi khôn xiết ghét ai đụng vào đều gì riêng tư, vậy mà chính tôi lại mở quyển nhật kí của nằm ra đọc! Tôi chẳng gọi nổi nguyên nhân tôi lại làm vì vậy nữa. Lan con quay xuống làm giảm mạch suy xét của tôi:

- Này, cậu làm thế nào thế, một ngày dài nay cứ lơ đễnh vắt là sao?

- À…. Không… không tồn tại gì đâu.

Mấy trong ngày hôm qua đi, Lan vẫn tươi cười, vẫn pha trò như các ngày. Chắc hẳn rằng bạn ấy chần chờ chuyện tôi vẫn lỡ coi nhật kí của doanh nghiệp ấy, nhưng trong tâm tôi lúc nào thì cũng cảm thấy tội lỗi mỗi một khi nhìn thấy Lan. Cho tới một ngày kia, mang hết can đảm, tôi hẹn Lan ra một góc. Tôi đưa ra quyết định sẽ xin lỗi Lan vì những gì tôi đã làm…

- Cậu hứa mình ra đây tất cả chuyện gì thế? – Lan hỏi tôi.

- Mình… mình bao gồm chuyện…muốn nói… - Tôi ấp úng.

- gồm chuyện gì cứ tâm sự xem nào, trông cậu bây giờ đỏ hết mặt lên rồi tê kìa- Lan bật cười.

- Mình… thiệt ra là… Tuần trước…Mĩnh lỡ xem trộm nhật kí cậu để trong ngăn bàn. Quyển sổ đẹp quá, bản thân không chũm ý. Mình xin lỗi…

Lan bất chợt lặng yên. Tôi nhắm mắt và chờ đón ở bạn ấy một trận cuồng phong. Lan sững sờ một hồi rồi nói:

- Vậy là cậu biết hết rồi ấy hả?

Tôi lặng lặng.

Xem thêm: 15 Bài Văn Nghị Luận Về Hiện Tượng Lười Học Của Học Sinh Hiện Nay

- thiệt ra chẳng ai biết được yếu tố hoàn cảnh nhà tớ cả. Mà lại không sao, cậu vẫn dung cảm nhận thấy lỗi của mình là được rồi. Trước giờ tớ chỉ muốn có tín đồ nào hiểu rõ sâu xa cho tớ thôi. đề cập ra trong mẫu rủi cũng có cái may đấy chứ.

- Vậy là cậu tha lỗi mang lại mình?

- tất nhiên rồi.

Lòng tôi bỗng dưng reo vui. Lan vẫn tha lỗi mang lại tôi, và tôi đã hiểu rõ sâu xa đựo hoàn cảnh khó khan của người tiêu dùng ấy. Tôi thiết nghĩ về mình bắt buộc làm gì đó để hoàn toàn có thể giúp đỡ được Lan. Tự đó, mọi khi buồn, tôi thường xuyên tìm phương pháp để giúp đỡ Lan. Shop chúng tôi thân nhau tự hồi đó…

Vậy đấy, đó là một kỉ niệm đáng nhớ trong suốt đời cấp 2 của tôi. Và tôi bỗng dưng nhận ra, điều đặc trưng không phải các bạn đã mắc lầm lỗi gì, cơ mà là bí quyết bạn đối mặt với nó và thay thế nó như thế nào. Rất nhiều vấp vấp ngã mà bạn gặp phải bây giờ hóa ra lại đổi mới những tay nghề quý báu khiến cho bạn ngày một cứng cáp hơn bên trên mỗi tuyến đường bạn đi.

Bài mẫu 3:Kể về một lần em trót xem nhật kí của chúng ta - chúng ta Hoa

Dàn ý

1. Mở bài:

Tôi với Hoa là đôi bạn rất thân từ nhỏ dại đến lớn và luôn luôn gắn bó.Tuy nhiên, một đợt tôi đã sai trái khi trót coi nhật kí của Hoa

2. Thân bài:

Kể lại trả cảnh diễn ra câu chuyện: công ty nhật trời đẹp, tôi sang nhà bạn chơi cùng làm bài xích tập...Trong lúc đợi, Hoa xuống nhà rước nước cùng hoa quả, tôi đã vô tình vắt quyển nhật kí của chúng ta đọc.Lưỡng lự một chút, tôi cụ cuốn nhật kí lên và lộ diện đọc, vừa đọc, tôi vừa không tránh khỏi bật cười thành tiếng..Hoa bắt gặp tôi xem nhật kí của người tiêu dùng ấy: tôi lo sợ một chút, rồi cũng phì cười bởi vì nội dung ghi trong cuốn sổ.Hoa đỏ mặt, tức giận với giật mang quyển sổ nhật kí, với nói không thích chơi cùng với tôi.Tôi tức giận, bực tức ra về và cho khách hàng làm vậy nên không sai.Tình cảm của hai bạn trẻ có sự rạn nứt: các bạn giận, mình không hề xin lỗiCuối cùng, bà bầu biết chuyện với giảng giải cho khách hàng nghe để hiểu rằng xem trộm nhật kí của người tiêu dùng là ko tốt.Một ý muốn lỗi thổ lộ và hai bạn trẻ không còn giận nhau, tình bạn thắm thiết hơn trước.

3. Kết bài:

Đó là 1 bài học tập quý giá mang đến tôi về việc tôn trọng quyền riêng bốn của tín đồ khácQua câu chuyện, tình bạn cửa hàng chúng tôi thêm thắm thiết.

Bài làm

Tôi với Hoa là cặp đôi rất thân từ bé dại đến lớn, tự đó cho giờ, tình yêu của shop chúng tôi vẫn siêu gắn bó nhưng mà trước đây, đã bao gồm một lần tình chúng ta của cửa hàng chúng tôi suýt nữa đã không giữ được vì chưng sự sai lầm đáng trách của tôi. Đó là vì có một lần tôi đã trót coi nhật kí của Hoa.

Chuyện xẩy ra đã hơn 1 năm nhưng mang đến giờ tôi vẫn coi đó là 1 trong những bài học với không lúc nào muốn tái phạm. Hôm ấy, 1 trong các buổi sáng nhà nhật đẹp trời, tôi sang công ty Hoa chơi và cùng làm bài bác tập về nhà. Thấy tôi đến, Hoa mời tôi lên phòng mình nghịch và xuống nhà mang nước cùng hoa quả, trong những khi đợi Hoa, tôi nhận thấy trên bàn gồm một quyển sổ màu xanh da trời da trời trông rất đẹp, phồng lên vày có một cái bút nằm bên trong, tôi đoán là Hoa sẽ viết dở thì tôi đến. Vốn tính tò mò, tôi vậy cuốn sổ lên và thử xuất hiện thêm xem, thuở đầu tôi chỉ nghĩ có lẽ là sổ tay ghi cách làm toán hoặc là đoạn văn hay, ngờ đâu đọc những dòng đầu, tôi nhận thấy đó là sổ nhật kí. Tôi toan để xuống do biết nhật kí là thứ vật mang ý nghĩa chất cá nhân, không nên xem khi không được chủ nhân cho phép. Nhưng lại rồi tôi nghĩ, Hoa với tôi chơi với nhau tự bé, trước nay trước đó chưa từng giấu nhau điều gì, trong cuốn nhật kí này cứng cáp cũng chả có điều gì quá kín đáo đến nút tôi quan trọng xem. Hoa không có ở đây, coi một chút cũng có thể có sao đâu, với lại ví như ở đây, chắc hẳn Hoa cũng trở thành không từ chối nếu tôi ao ước xem nhật kí của bạn. Vậy là lần khần một chút, tôi gắng cuốn nhật kí lên và lộ diện đọc, vừa đọc, tôi vừa không tránh khỏi nhảy cười thành tiếng. Ôi, cô con gái của tôi nhiều sầu nhiều cảm quá chừng, chỉ một cơn gió cũng để cho Hoa phải dài dòng xem xét mộng mơ cố kỉnh này ư? Khi đọc tôi thấy ngày nào cô bạn cũng ghi nhật kí, gồm ghi cả ngày tháng rõ ràng, ngày nào thì cũng chỉ là những cảm xúc trước đầy đủ điều vụn vặt, con bạn thấy ông láng giềng đánh con chó nhỏ tuổi cũng thương nhưng không sao làm những gì được, thấy trời mưa cũng bi tráng vì màu trời không tươi,… Càng phát âm tôi lại càng ko nhịn được cười do sự “lãng mạng” của cô bạn mình, vắt mà xưa nay nay tôi biết gì về điều ấy đâu. Chợt, tôi nghe bên cạnh cửa tất cả tiếng Hoa làm tôi giặt mình:

- Lan, cậu làm gì vậy, sao cậu lại phát âm nhật kí của tớ.

Tôi lúc túng bấn hồi lâu mà lại rồi cũng mỉm cười khì:

- bao gồm gì đâu, tớ thấy nó bên trên bàn, tớ gọi thử coi, mà hiện nay tớ mới biết cậu lại “nhạy cảm” bởi vậy đấy!

Tôi nói bởi giọng điệu châm chọc mà không cân nhắc mặt Hoa sẽ đỏ bừng bởi vì giận dữ. Hoa chạy cấp tốc lại, đơ phắt cuốn sổ trong tay tôi:

- Lan kì quá vậy, Lan vẫn đọc trộm nhật kí của tôi rồi hơn nữa cười tớ, tớ thuyệt vọng về Lan quá, Lan về đi, tớ không thích chơi cùng với Lan nữa.

Cánh cửa đóng sầm lại trước phương diện tôi thuộc tiếng mếu máo của Lan sau đó. Tôi từ ngỡ ngàng chuyển sang tức giận. Tôi bực tức ra về, tôi cấm đoán rằng bản thân sai, mặc dù sao trong cuốn sổ ấy cũng có điều gì đặc biệt quan trọng đâu ko kể mấy cái cảm xúc vớ vẩn nghe nhưng sến súa của Hoa, cớ sao quán triệt tôi xem, cớ sao lại khó chịu khi tôi cười, ai gọi được đầy đủ dòng vì vậy thì cũng trở thành cười đến mà xem. Vậy là phần nhiều ngày sau đó, phải đến mức tuần, tôi và Hoa không nói với nhau lời nào, Hoa vẫn giận, còn tôi thì ko thấy bản thân sai. Tôi rước chuyện nhắc cho mẹ nghe, mẹ êm ả bảo:

- bé xem nhật kí của bạn, vậy là sai rồi, cho mặc dù là bạn thân, cũng cần có sự riêng biệt tư, ví như đổi trái lại con là Hoa với Lan coi nhật kí của bé như vậy, con có giận không? rộng nữa, con nói là bằng hữu không buộc phải giấu nhau điều gì tuy thế nếu là 1 người chúng ta thực sự, con sẽ không cười vào hầu như dòng xúc cảm ấy của Hoa, chính là những xúc cảm chân thực với riêng tư, con đã xúc phạm vào nó, và con là người có lỗi.

Tôi nghe bà bầu nói cơ mà tự trách bản thân quá chừng, đúng vậy, sao tôi lại mỉm cười Hoa cớ chứ, lẽ ra tôi phải hiểu nhất bạn của chính mình chứ, chắc rằng Hoa sẽ không còn giận nếu tôi ko tỏ ra thiếu thốn tôn trọng cùng với những xúc cảm của bạn như vậy. Tôi tệ quá, tôi ra quyết định ngay hôm sau vẫn xin lỗi Hoa. Hoa đang không giận thọ như tôi tưởng, bạn trả lời tôi bởi một nụ cười dịu dàng êm ả rạng rỡ, thì ra chỉ việc một nhu cầu lỗi của tôi ngay trong khi đó là vẫn đủ để Hoa tha thứ đến tôi, tuy thế tôi đã để các bạn chờ lâu dài hơn bình thường. Tính từ lúc đó, tình bạn shop chúng tôi không những quay trở lại như cũ nhưng còn thân mật hơn xưa, chúng tôi kể cho nhau nghe phần đa thứ nhưng lại cũng kính trọng quyền riêng bốn của nhau.

Xem thêm: Đề Xuất 12/2022 # Thuyết Minh Cây Lúa Có Biện Pháp Nghệ Thuật Hay Nhất

Lần trót xem nhật kí ấy vẫn để lại cho tôi một bài học quý giá về việc tôn trọng quyền riêng bốn của người khác và phép màu kì diệu của lời xin lỗi nhất là tình các bạn của shop chúng tôi như trải qua lần đó càng thắm thiết, thâm thúy hơn.